My

My secret garden

April

I was holding you.

I could remember the smell of your hair.

We fell asleep.

I woke up.

You were still there in my arms.

It’s real.

You turned around.

Smiled at me.

Kissed.  

Hauntingly beautiful.

And then,

I woke up.

Again.

My,

Tớ biết cậu không thích viết tên cậu là Mi, nhưng đúng là viết ‘My’ nhìn đẹp hơn nhiều.

Thật buồn cười là khi thích một ai đấy, cậu như tham dự một lớp học, học thuộc tất cả mọi điều về người ấy, nhưng rồi đến lúc, chúng đều trở nên vô dụng.

Sáng sớm mở mắt dậy. Nếu trời đẹp, điều duy nhất tớ nghĩ tới là đến đón cậu đi ăn sáng, ngồi cà phê hay đi lượn dưới những bóng cây đan xen ánh nắng vàng. Nếu trời mưa, tớ hỏi liệu cậu có ngã trên đường ra bến xe buýt không, có quên ô không, hay mái tóc tuyệt đẹp của cậu có bị ướt?

Bước ra khỏi phòng, nhìn bể cá, tớ nhìn thấy có một con cá vàng mào đỏ ngu ngu bơi trong đấy, mặc dù trong bể chả có con nào.

Ăn sáng xong, bước ra ban công, tớ mong được ngắm thành phố cùng cậu từ độ cao của tầng 20, mặc dù biết cậu sợ độ cao thế nào. 

Trên đường đi làm, tớ mong gặp được một xe bán hoa hồng để mua một bó mang tặng cậu.

Và dù đi trên những con đường Hà Nội này 20 năm nay rồi, giờ đây mỗi lần đi trên một con phố, tớ chỉ nhớ tới những buổi tối đi qua đấy, có cậu ngồi đằng sau, hỏi tớ đủ mọi thứ vì tớ chả chịu nói gì. 

Đi đến Vincom, tớ nhớ lần đầu tiên đưa cậu đi xem phim, cũng là lần đầu tiên cậu xuống hầm gửi xe.

Rồi nhớ buổi tối tớ đợi ở nhà cậu 1 tiếng đồng hồ, trong khi cậu thì đi làm, và lúc tớ đến đón thì cậu đang đứng đợi ở góc đường. 

Tớ ghét lên Megastar, thậm chí là đi xem phim nói chung, vì người duy nhất tớ muốn đi xem phim cùng chỉ có cậu mà thôi.

Nghe Backstreet Boys, nghe Westlife, nghe Shayne Ward, nghe Ne-Yo, tớ đều nhớ đến lúc ngồi trong rạp với cậu, nghe nhạc đợi phim chiếu, và trò chuyện với nhau những câu đầu tiên.

Đi lên hồ Tây, tớ nhớ trên từng đoạn đường, cậu đã hỏi tớ những câu gì. Tớ nhớ cậu dẫn tớ đi mua nước mía hoa quả, nhớ cậu đố tớ tên đường mà không cho tớ nhìn sang hai bên, nhớ hai đứa đi tìm hàng kem ốc quế, rồi đứng ở vỉa hè ăn.

Mỗi lần đi qua hàng trà sữa ở gần trường Trần Phú, tớ lại hi vọng nhìn thấy cậu đang ngồi đấy, như buổi trưa tớ ngồi với cậu quên cả giờ đi làm. 

Ngửi thấy mùi bánh Papa Rotti, đầu óc tớ chỉ hiện ra buổi tối mưa hôm ấy, tớ gọi cậu ra ngõ ăn bánh cùng và để lại cho cậu 1 tấm thiệp trước khi về. Và cậu nói cậu thích tớ hơn thích cái thiệp. Dù chả biết có thật hay không nhưng nó cũng làm tớ sướng mấy tuần liền.

Và một trong những điều tớ tiếc nhất là làm mất 2 cái cốc nhựa tớ hứa sẽ trả lại cho cậu, với cái gì đấy bên trong. Và giờ tớ chỉ còn lại duy nhất một thứ của cậu mà tớ luôn mang theo mình. Rải duy-băng màu đỏ cậu buộc 2 cốc thạch vào nhau, lúc cậu tặng tớ, kèm theo một câu nói như làm vỡ tung đầu óc tớ tối hôm ấy. “I hope you like it as you like me”

Về cơ bản, đề miêu tả một ngày bình thường của tớ, chỉ cần dùng 1 từ: My.

Và tớ đoán cậu biết điều này từ những ngày đầu tiên nhắn tin với tớ, nhưng vì tớ chưa bao giờ đủ can đảm để thốt ra trước mặt cậu hay cho cậu biết một cách chính thức, nên bây giờ tớ sẽ nói. Chính thức.

I love you.

Và tớ biết cậu cũng từng có cảm tình với tớ. 

Nhưng không hiểu vì lí do gì, tất cả mọi thứ quý giá tớ có với cậu cứ dần hóa thành cát và chảy lọt qua kẽ tay. Và vì thế, suốt mấ ytháng qua, tớ chỉ sống qua ngày với hình ảnh cậu lờ mờ trong đầu. 

Nhưng cậu biết không? Điện thoại tớ để wallpaper là ảnh cậu. Máy tính tớ để wallpaper là ảnh cậu. Nào, đọc đến đây thì chắc tớ đã thành một thằng bệnh hoạn rồi. Nhưng còn nữa, tất cả mọi password mà tớ có, đều là tên của cậu, Lâm Hoàng My ạ. Nhưng tại sao tớ phải tự làm thế với mình, bao bọc xung quanh mình hình ảnh của cậu?

Để tự nhắc nhở với mình rằng, phải lấy bằng được người con gái này làm vợ.

Lí do thứ nhất:

Ngoài những kỷ niệm tuyệt vời đã mặc định nằm trong bộ nhớ của tớ, thì cậu là một người tuyệt vời. Có lẽ tớ không nên liệt kê ra bây giờ, nhưng cậu là người tinh tế, cậu hiểu được nhiều thứ tớ nói mà người khác không hiểu được. Cậu vui tính, dù cậu chả kể chuyện cười, nhưng nghe cậu nói bất kỳ cái gì cũng làm tớ cười được. Cậu cởi mở, và biết quan tâm đến mọi người. Có thể cậu nấu ăn giỏi, hoặc không, nhưng cậu thích nấu ăn, tớ chả mong gì hơn. Cậu thích đọc sách, đánh đàn, bóng đá. Tớ không hiểu như thế nào nhưng tự nhiên cậu để đặt ra một tiêu chuẩn cho danh hiệu “một người hoàn hảo” của tớ. Và vì tiêu chuẩn đấy cũng khá cao, tớ không chắc mình sẽ xứng đáng với cậu, nên có lí do thứ hai.

Lí do 2:

Định mệnh. Nghe thì nhảm nhí, nhưng đối với cậu, nó xảy đến quá nhiều khiến tớ buộc phải tin vào nó. 

Tớ yêu cậu từ cái nhìn đầu tiên, từ lúc cậu mỉm cười với tớ ở tầng 5 Mélia, ngày 23 tháng 11 năm 2010.

Tớ đã kể cho cậu cách tớ gặp cậu tình cờ và bất ngờ như thế nào, đối với cậu có thể bình thường nhưng với tớ nó là cả một kỳ tích. Từ lúc nhìn thấy cậu ở Mélia vào tháng 11 năm ngoái, cho đến lúc cầm trong tay bó hoa hồng vàng, nhìn thấy cậu khoác cái áo phao màu xanh dương, bước ra trong ngõ đêm Valentine, và được cậu vòng tay ôm một cái. Đấy là một câu chuyện cổ tích. 

Ngõ nhà câụ là ngõ 174, sinh nhật của tớ. 

Và cậu có biết tối nào đi làm về, tớ cũng rẽ vào ngõ nhà cậu, phóng thật nhanh qua nhà cậu, chỉ sợ chẳng may cậu sẽ nhìn thấy tớ từ trên ban công không? Tớ biết tất cả những việc ấy đều chả có nghĩa lý gì. Nhưng cậu có nhớ tớ kể tớ gặp cậu đi trên đường vào lúc 8h sáng không? Tớ chủ động đến nhà cậu đấy. Khi cái bài ‘That man’ trong phim Secret garden vừa vang lên trong tai nghe, khi tớ chuẩn bị rẽ vào ngõ nhà cậu, thì tớ nhìn thấy cậu phi ra khỏi ngõ. Lúc đấy tim tớ đã ngừng đập một nhịp. Rồi sống lưng tớ lạnh toát và tớ quay xe đi theo cậu, đến lúc không thấy cậu đâu vì đường đông quá. Đấy là lần đầu tiên tớ nhìn thấy cậu kể từ lần cuối tớ gặp cậu, tặng cậu 13 bông hoa hồng và tự nhiên mắt cậu lên chắp.

Và điều tớ mong chờ nhất trong suốt những ngày không gặp cậu, là sao cho nhanh đến ngày sinh nhật cậu. Vì tớ sẽ làm bánh sinh nhật tặng cậu, đến nhà cậu, gọi cậu xuống, và bắt đầu lại từ đầu.

Nếu biết được rằng tớ có cơ hội, tớ sẵn sàng dành tất cả những năm tháng sắp tới của mình, làm mọi việc có thể, cho đến khi cậu gật đầu. Còn nếu cậu khẳng định tớ chẳng có cơ hội nào để ở bên cậu, thì những năm tháng sắp tới, cậu hãy sẵn sàng thay đôỉ quyết định của mình đi. Vì tớ đã rất cố để quên cậu, nhưng không thể được.

Gần đây, mỗi lần nhắn tin hay chat với cậu, tớ đều thấy mình như một thằng ngớ ngẩn, vì đầu óc tớ đột nhiên lộn tùng phèo, ngột ngạt. Càng cố bắt chuyện với cậu tớ càng thấy mình chả đi đến đâu cả. Cách duy nhất để sắp xếp lại nó là viết ra như thế này, và tớ thực sự thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Và tớ không biết cậu có nên đọc bức thư này không, nhưng đống ngồn ngộn trong đầu tớ bây giờ đã vơi đi khá nhiều rồi.

It’s raining, and I miss you. Simple just like that.

It’s raining, and I miss you. Simple just like that.

Careful

You’ve been wandering around in my mind since the day I met you. I’m so young to be desperate in love, but that’s just who I am, I want to care and I want to be cared. I don’t know who brought you into my life, but somehow, I think it was meant to be. So I am, and I will be careful with my heart, so it won’t fall again. Just lying there beside you, watching you, while you’re smiling. I’ve always loving you.

Sometimes I wish I could just forget your face. 

Sometimes I wish I could just forget your face. 

2

Tôi đã già đến nỗi không hiểu một mạng xã hội bây giờ hoạt động thế nào nữa. Nhưng cảm giác đăng một thứ bí mật lên mạng toàn cầu và không ai biết sự tồn tại của nó cũng thật là hay.

Tôi vừa gội đầu xong, hôm nay không lạnh bằng ngày hôm trước và tôi đang phấn chấn để viết tiếp những ngày kỳ lạ này của mình. Khi thằng bạn thân của bạn đọc biết được bạn đã viết gì thì bạn sẽ phải có trách nhiệm với những thứ bạn sẽ viết tiếp theo. Nhưng mà kệ mẹ nó đi, tôi sẽ cứ viết cho riêng tôi đã.

Buổi trưa nay tôi đã nhận ra là có thể Hà đã nói thật, rằng đúng là có một người nữa. Trong một phút hay gì đó đầu óc tôi đã choáng váng hết cả lên mà bây giờ nghĩ lại tôi phì cuời ra mất. Facebook đúng là nên bị chặn thì hơn, và người ta nên dùng cái mạng xã hội này để thủ dâm tinh thần cho khuây khỏa. Tôi có cảm giác muốn gào lên cho bất kỳ ai ngồi gần tôi lúc ấy biết rằng ‘Trời ơi tôi là một thằng đần!’, mà lúc ấy là anh Hùng. Thay vì thế tôi lại muốn rên xiết lên bằng một thứ tiếng không ai biết cho hết hơi rồi lăn quay ra ngủ cho xong. Mà có thể lúc này tôi mới nghĩ ra cái trạng thái ấy. Rồi tôi loay hoay muốn tìm một bản nhạc não lòng nào đấy để nghe nhưng chả biết bắt đầu từ đâu nên bước ra ngoài để hít thở một ít không khí lạnh.

Đọc một vài trang sách rồi vạ vật ngủ trên bàn, tôi tỉnh dậy với cái tay trái buông thõng vì tê và bắt đầu chuyển sang giai đoạn buốt hết cả lên. Rồi chả hiểu từ đâu mà tôi bất giác tìm một bài hát để nghe và nhớ ngay ra bài Lang thang của Wolfmother trong bộ phim 500 ngày yêu Summer. Mọi thứ cứ tự nhiên xuất hiện trong đầu người ta đúng lúc và đúng thời điểm như thế mà không ai hiểu tại sao. Chao ôi, một bản nhạc tuyệt vời! Và bạn phải xem bộ phim ấy đi vì nó còn tuyệt vời hơn gấp bội lần. Tôi đã bị cuốn vào cảnh u sầu của Rừng Na-Uy mà quên mất 500 ngày yêu Summer. Âm nhạc và phim ảnh mới thật giúp con người ta hưng phấn lên. Mà tôi là một thằng sống dựa vào phim, truyện, và nhạc. 

Chuyện của Hà í mà, thật là bình thường. Điều duy nhất tôi cần làm bây giờ là tìm một niềm vui cho mình mà thôi. Quên mẹ nó cái ‘một điều tốt đẹp’ kia đi, tôi nghĩ là tôi sẽ không phải chờ nó từ Hà nữa. Nó đã đang tốt đẹp và chạy trơn chu rồi. Nàng đã từng nói là nàng sẽ không bao giờ từ bỏ điều mình muốn, nàng sẽ yêu tôi và không yêu ai khác. Chao ôi, dù biết là sẽ chẳng bao giờ có chuyện ấy nhưng đến bây giờ, khi thấy điều ấy đang đúng, tôi không thể không phì cười được. Tại sao người ta có thể thề thốt mà không suy nghĩ một chút nào nhỉ. Tình yêu có thể mù quáng, và đến bây giờ thì mọi điều nàng nói đều trật lất hết. Nhưng điều tệ hại nhất là nó làm cho tâm trí tôi tự mặc định rằng, nàng phải yêu tôi mà mãi mãi như thế. Nó ăn vào gốc rễ và trở thành thông tin thâm căn cố đế tôi không thể rũ ra được nếu cứ suốt ngày nghĩ đến nó.

Tôi tin là tôi sẽ quen với hình ảnh nàng cùng với người khác. Một người sẽ không bao giờ làm nàng hạnh phúc bằng tôi được. Thế mới hay chứ. Mà thế mới đúng. Tức là tôi đang mong nàng sẽ đau khổ và tiều tụy, có vẻ như thế mới giống nàng hơn. Tình yêu thật khiến người ta có thể nghĩ ra đủ mọi chuyện, từ cao cả đến hèn mạt nhất. Đầu óc tôi đang chạy loanh quanh và tôi không thể làm nó dừng lại được. Con mẹ nó, tôi đang nghĩ gì khi viết những dòng này, ai sẽ thương cho tôi, ai sẽ tìm đến tôi và ai sẽ rời xa nàng? Tất cả những chuyện này là một đống cứt đái. Nhảm nhí hết sức.

Không có cảm giác nào tuyệt hơn là tự mình vượt qua được những nỗi buồn, nhất là với một thằng trẻ con như tôi. Nhưng tôi đang buồn nôn. Tôi đang tự tách mình ra hay đang hòa mình vào đây? Tôi vừa mới nhìn xuống lòng mề mình và thấy một đống thịt thối rữa. Tâm trạng tôi có thể khoác áo mới nhưng trái tim tôi đã bung bét và đang lổn nhổn ra dưới kia rồi. Những thứ này sẽ miết vào tương lai của tôi và tờ giấy trắng tinh khôi tôi đang định viết lên kia đã có sẵn một vết nhơ màu máu khô. 

1

Huhm.

Hôm qua tôi đã viết một bức thư và gửi cho Hà. Mục đích ban đầu của nó chỉ để giải tỏa mọi cảm xúc đang ứ đọng trong tôi như thứ hơi ga trong người mà không được ợ ra. Tôi đã đề cập đến những chuyện tế nhị, tức là tôi đã thành thực lôi tất cả lòng mề ruột gan bày ra cho nàng. Sau khi viết xong thì một ý  muốn mãnh liệt thôi thúc tôi phải gửi nó cho nàng, vì tôi tin là với câu chữ chân thành của tôi, nàng sẽ hiểu điều tôi muốn nói, dù có thể hơi sốc một ít. Chẳng hề gì, tôi cần làm những gì tôi phải làm, thế thôi. Sau đó nàng có nhắn tin cho tôi vào lúc đêm nhưng buổi sáng tôi nhắn lại thì không thấy nàng trả lời.

Rừng Na-Uy. Từ nhỏ tới giờ, số sách tôi đọc không nhiều, tôi có thể kể ra ngay bây giờ. Nhưng tất cả những chuyện ấy, phần nhiều là giả tưởng, hoặc kể về một thời xa cũ, hoặc là những chuyện đâu đó ta thấy trên phim ảnh. Rừng Na-Uy hằn vào tâm trí mới lớn của tôi như một bức tranh hiện thực rõ mồn một và ngồn ngộn cảm xúc. Tôi tìm đến nó cũng chỉ là tình cờ, khi ngồi rỗi rãi cạnh giá sách ở công ty. Trước đấy tôi đã đọc một tiểu thuyết kinh dị của Nhật Bản là Ring, và tôi đã bị ấn tượng mạnh bởi những triết lý trong đó, nhưng tôi không mong đợi điều ấy khi bắt đầu đọc Rừng Na-Uy. Nhưng dần dà tôi bị cuốn hút vào từng câu chữ mạch lạc, vào những dòng cảm xúc được miêu tả như có thể chạm vào được. Nguyên tác có thể khác, nhưng với lời dịch tiếng Việt gọn gàng nhưng đầy tinh tế và truyền cảm, tôi có thể thấy tại sao Rừng Na-Uy lại có sức thu hút mãnh liệt như vậy. Và thật trớ trêu hơn cả, tôi cũng đang trải qua một cuộc vật lộn cảm xúc nặng nề và dai dẳng trong suốt thời gian đọc cuốn tiểu thuyết này.

Truyện của tôi chẳng thể bi đát, chẳng thể đẹp được như trong truyện, mà tôi ước giá nó như thế thì hay. Tất cả mọi cảm xúc yêu đương được trần thuật trong truyện tôi có thể nắm bắt được và hiểu, dù có thể không hết được lớp nghĩa của nó. Khi tôi mới chỉ đọc được đoạn đầu của truyện, tôi đã thần tượng nó điên cuồng. Đọc từng dòng, cuốn phim của trí tưởng tượng lại chầm chậm chạy trong đầu tôi và tôi mải mê quan sát nó. Trong những ngày đọc nó, nhìn quanh, tôi đều thấy một lớp màng mờ ảo bao bọc mọi vật, lớp màng của tình yêu, lớp màng xấu xí. Đọc truyện, tôi đã bị nhiễm giọng văn của tác giả và luyên thuyên gì đó với Hà về cảm xúc của tôi, suy nghĩ của tôi. Tôi cứ tuôn ra một tràng mà tôi cá là nàng bị ngợp trước những tin nhắn với giọng điệu kỳ cục ấy. Nhưng tôi thì thấy mình bắt đầu phải viết ra những cảm xúc của mình một cách mạch lạc, một phần để lưu giữ nó, một phần để tâm trạng tôi nhẹ nhàng hơn mỗi khi nhớ đến nàng. Tôi muốn viết ra đến nỗi mỗi khi làm việc gì, tôi lại mường tượng ngay trong đầu là mình sẽ trình bày hành động này vào truyện như thế nào. Từ việc ăn kẹo cao su trước khi đi mua sách đến việc ngửi thấy mùi dầu gió ở ngã ba Trần Thánh Tông. Tôi đã cồn cào để đuợc viết như thế đấy. Và khi ấy thì có lẽ tôi sẽ phải mua thêm 4 tiếng nữa của ngày hôm sau để ghi lại một ngày lủng củng của mình dưới trang giấy.

Rừng Na-Uy buồn, vì bản chất của cuộc đời là nỗi buồn chứ không phải niềm vui. Nhưng Rừng Na-Uy, bằng cách nào đó, đã thôi thúc người ta tiếp tục sống hết mình, yêu thương hết mình, để giữ lại cuộc sống quanh ta như một báu vật vô giá, bởi nó đẹp biết bao. Đan xen trong những khắc khoải của các nhân vật trong truyện, tác giả đã gửi gắm vào đó biết bao vẻ đẹp của cuộc sống, biết bao tình cảm mãnh liệt cho cuộc đời muôn màu này. Và vì thế mà tôi bắt đầu trau dồi thêm kiến thức về cuộc sống bằng việc mua một đống sách và quyết tâm đọc nó như một người bệnh quyết tâm bồi bổ cho mình tất cả mọi chất dinh dưỡng sau khi ốm dậy. Còn về vấn đề tình cảm, tôi nghĩ sau lá thư kia, tôi đã phần nào rũ bỏ được cho mình tâm trạng ủ dột suốt 1 tháng vừa qua. Tôi đang lướt trên cuộc sống của mình với một niềm hi vọng nào đó, rằng tất cả mọi thứ đang tốt đẹp lên. Tôi mong Hà sẽ nói gì đó có giá trị với tôi trong một thời gian không xa nữa. Sau đây tôi sẽ thay quần ngủ, chơi điện tử một lát rồi tiếp tục đọc cuốn Bắt trẻ đồng xanh mà tôi đang cảm thấy câu chuyện bắt đầu gay cấn.